Thứ Ba, ngày 19 tháng 8 năm 2014

Thuyền em...


Em là Thuyền nhỏ lênh đênh
Ngày đêm sóng nước bồng bềnh muôn nơi
Bờ anh xa tận chân trời 
Chở che, che chở một đời Thuyền em...


Diệu Thu, tháng 8/2014


Thứ Sáu, ngày 08 tháng 8 năm 2014

Cuộc sống là những điều kỳ diệu (Cảm ơn Anh Thư nhé!)



Hôm nay là sinh nhật lần thứ 38 của tôi. Tôi xin cảm ơn tất cả mọi người, các cô, chú, anh, chị, em và các bạn đã gửi tới tôi những lời chúc tốt đẹp nhất! Cũng trong ngày sinh nhật này, tôi nhận được món quà của em – một người bạn, một người em ở phương xa – một người tôi chưa biết mặt mà mới chỉ nghe giọng thôi. Tôi và em quen nhau khá lâu rồi, từ dạo còn blog yahoo. Tình cảm thật trong thế giới ảo. Và xin được khoe với cả nhà “món quà vô cùng ý nghĩa” của em trong ngày sinh nhật tôi:
“…
     Em và chị chưa bao giờ gặp nhau. Em gọi chị bằng cái tên quen thuộc mà người ta thường biết đến chị qua blog - Pink! Em biết chị là người phụ nữ đa cảm, giàu lòng nhân ái. Chị mở rộng tấm lòng mình bằng tất cả tin yêu. Hơn thế nữa, chị đã giúp em lấy lại thăng bằng cuộc sống từ những bài viết rất mực đời thường...
     Từ sau Blog Yahoo, em trở nên trầm lắng hơn trong việc kết bạn mới, nép mình hơn với những mối tình cảm ảo. Vẫn là em đấy, nhưng đã trưởng thành một chút. May thay, trên "vùng đất mới" này em vẫn còn có chị. Dẫu rằng, vì lý do nào đó ta ít có điều kiện chia sẻ cùng nhau bởi chị và em cách xa nhau quá: kẻ Bắc, người Nam. 

     Em còn nhớ, để đạt vị trí khách đến thăm thứ 9999 trên blog chị, em đã phải "canh me" giành giật cả ngày. Chỉ để nghịch ngợm và vui thôi. Vậy mà được chị tặng sách. Không phải là lần đầu tiên nhận được quyển sách từ một nhà văn nhưng em vui lắm. Chỉ muốn nói một lời rằng: Cảm ơn chị rất nhiều mà hình như thế vẫn còn chưa đủ. Chị còn nhớ không, quyển sách em "đoạt giải" từ chị đấy Pink? Chị viết về mối tình đầu nghe mà nghẹn cả tim, dù rằng chị viết như nói, chẳng cần hoa mỹ chi cả.

     Những ngày đầu tháng Bảy năm nay, em lại được nhận sách. Lần này thì là một tập sách của chị hẳn hoi - Loa kèn trắng đợi anh. Năm mươi tác phẩm như năm mươi mảnh ghép cuộc đời. Mà ở đó, em cảm nhận chị như một nhà quay phim, một nhiếp ảnh gia bằng con chữ. Người ta cầm máy, chị cầm bút. Có lẽ mọi lời hay ý đẹp của em đã được nhà văn Ma Văn Kháng nói hết trong lời bạt quyển sách rồi. Em chỉ có thể đọc mà ngẩn ngơ vì bao nhiêu điều lẽ ra người ta cần có để cho nhau. Đó chính là TÌNH NGƯỜI. Em không bình phẩm sách của chị như một nhà phê bình bình luận, cũng không viết về "Loa kèn trắng đợi anh" bằng những lời sáo rỗng. Ngay khi nhận được là em đọc ngay, đọc cả buổi trưa. Cứ hứa hẹn một điều rất riêng dành cho quyển sách, dành cho chị mà công việc thì lại đang trong giai đoạn cao trào. Đọc Loa kèn trắng đợi anh, em không hình dung được kết thúc từng câu chuyện, cho đến khi những dòng cuối mỗi tản văn lướt qua. Và chị biết đấy, cái tài của người viết chính là ở chỗ dẫn dắt người ta đọc, đọc để vở òa vì những kết thúc bất ngờ, để chiêm nghiệm đời thực qua từng câu chữ. Như hình ảnh anh xe ôm (Tình người giữa đêm đông) đấy, em nghĩ là một kết thúc khác. Vậy mà chị làm em cứ rưng rưng vì mấy dòng cuối:

     "- ... Anh cho em gửi tiền ạ.
      - Thôi em ạ, anh cho em đi nhờ...
     Người xe ôm phóng xe đi. Đêm Hà Nội mùa đông giá lạnh... Ba mươi nghìn đồng, có thể chưa được một bát phở, chưa được một cốc cà phê sáng của những cậu ấm cô chiêu, nhưng với người xe ôm, với chị, với nhiều người khốn khó trong thế gian này thì nó to lắm, ý nghĩa lắm...".
     Hay một lời hứa trong "Lời hứa chiều mưa". Tản văn này em bắt gặp lại mình. Không phải trong một buổi chiều mưa tầm tã như thế mà với một cụ bà bán rau tập tàn ngoài chợ. Khi nhớ ra để mang trả cho bà năm ngàn đồng thì bà đã chẳng còn bán ở chỗ đó nữa. Em cứ nhớ hoài hình ảnh ấy, cụ bà ngồi cheo leo nơi đầu chợ, ánh nắng chiều xuyên thẳng gương mặt nhăn nheo bởi sự tàn phá của thời gian.
     Và cái "May mắn" mà chị viết trong tản văn khác nghe đắng chát tận tim. May mắn khi người vợ phát hiện ra mình bị chồng phản bội. Mà chị à, sự phản bội bao giờ cũng mang lại đau đớn. Cảm thấy thương vô cùng người phụ nữ trong "May mắn" của chị viết. Mong những mảnh đời trái ngang tương tự sẽ có một lối đi hạnh phúc, bình yên. 
     Em là người miền Nam. Em chưa biết đến món xôi vò chè đường quê chị. Nhưng khi đọc cách chị viết cẩn thận về "Thơm ngọt xôi chè" cũng khiến em tò mò muốn làm theo. Một nón ăn bình dân truyền thống lại được chị đưa vào tản văn một cách nhẹ nhàng khéo léo để nhắc nhở mỗi người gìn giữ những nét văn hóa ẩm thực truyền thống địa phương mình. Quê em có bánh tét, bánh ú, bánh ít, có chè trôi nước ăn với xôi này. Quê chị còn có thêm bánh cốm thơm lừng mỗi độ thu sang đúng không Pink?
     Còn nhiều tản văn chị viết khiến em cứ bãng lãng những nghĩ suy mà chẳng biết gom góp cảm xúc của mình lại như thế nào cho chỉnh chu trong entry. Riêng với tản văn cùng tên trong Loa kèn trắng đợi anh, em chỉ muốn nói điều này thôi Pink ạ: Giờ thì em đã tin "tình yêu thương giữa con người với con người vẫn luôn tồn tại... Hãy yêu con người và cuộc đời này!..." (Ma Văn Kháng). Là tình anh em cũng được, là tình yêu thầm kín cũng được, thế giới ảo cũng được, miễn rằng đó chính là "lòng yêu thương thật sự".
     Em vẫn thích câu hát của Trịnh Công Sơn: "Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người". Loa kèn trắng đợi anh của chị đã giúp em và người đọc thấm thía về những gì mình đang có, những gì người thiếu thốn, những gì được mất, những gì cần làm và nên làm trong cõi phù du để "một mai kia" bản thân ta cảm thấy yên lòng... Đừng đòi hỏi thêm, cũng đừng bon chen, đừng ích kỷ nhỏ nhen cũng đừng sống quá xa thực tế, đúng không Pink? 
_Anh Thư_
(Trân quý và mong mọi sự lành cho chị)
… »


Chủ Nhật, ngày 03 tháng 8 năm 2014

Anh nhớ em rồi em biết không !?




Anh nhớ em rồi em biết không !?

Anh nhớ em rồi em biết không
Nhớ làn môi thắm, má em hồng
Nhớ thơ em viết chiều hôm ấy
Say đắm lòng anh bối rối lòng.

Anh nhớ em rồi em biết không
Nhớ tin em nhắn, nhớ mênh mông.
Nhớ tiếng cười em trong trẻo quá.
Nhớ bóng hình em - nhớ cháy lòng.

Anh nhớ em nhiều, em biết không?
Nhớ em anh luôn ngóng với trông
Sáng, trưa, chiều, tối thầm mong ước
Chia sẻ cùng em những tiếng lòng.

-Diệu Thu, tháng 8/2014

Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014

ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN!

Tôi đã từng chia sẻ trên blog rằng “Hạnh phúc của người cầm bút là tác phẩm của mình được đón nhận và chia sẻ”. Và cuối tuần vừa rồi, tôi thật bất ngờ, thật hạnh phúc khi nhận được bài cảm nhận của thầy giáo Nguyễn Xuân Trường (công tác tại Pleiku) về cuốn sách đầu tay của tôi - cuốn "Loa kèn trắng đợi anh".

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Chia buồn cùng gia đình thầy Hòa Giang...


Mấy hôm ốm không vào được mạng, không hề biết tin dữ của gia đình thầy Hòa Giang. Sáng qua, anh Trần Trung Kiên nhắn tin sớm “Con gái anh Hòa Giang mất rồi, chia buồn cùng anh ấy đi em!”. Mình nghe mà rụng rời chân tay. Trời ơi! Sao lại thế ạ!? Ngỡ ngàng quá! Xót xa quá!

Lá xanh rụng trước lá vàng
Bao lời thương xót, bao hàng lệ rơi
Từ nay Đạt mất mẹ rồi
Thầy cô đã mất một người con ngoan
Từ xa thắp nén tâm nhang
Tiễn em về cõi niết bàn em ơi!


Một lần nữa, em xin chia buồn với gia đình anh Hòa Giang! Anh cố gắng là chỗ dựa tinh thần cho chị và cháu Đạt, anh nhé!

Thứ Năm, ngày 10 tháng 7 năm 2014

20 năm…

Tháng 7 năm 1993
20 năm trước, cũng tháng 7, cũng nơi này Hà Nội, tôi bước vào đợt 2 của kỳ thi Đại học. Ngày đó, tôi đăng ký thi 3 trường: Đại học Ngoại thương, Đại học Tổng hợp Hà Nội, Đại học Ngoại ngữ Hà Nội. Cả 9 ngày (3 ngày đi đăng ký, 6 ngày đi thi) tôi đều được bố tôi chở đi và đón về. Mẹ ở nhà lo chợ búa, cơm nước, bồi bổ cho “cô con gái nhớn” đi thi Đại học. Lần nào cũng vậy, tối trước hôm tôi thi, mẹ tôi ngâm gạo, đỗ xanh để sáng hôm sau đồ xôi cho hai bố con tôi ăn sớm. Bố chở tôi đi từ sớm cho đỡ tắc đường và phòng nhỡ xe có bị hỏng còn kịp thời gian cho tôi đến địa điểm thi. Bao giờ bố tôi cũng chờ tôi vào phòng thi một lúc rồi bố mới về nhà. Trưa tôi ở lại trường ăn cơm “bụi” cùng các bạn thi, chiều bố tôi lại đến sớm đợi tôi.

Tôi dặn cả hai bố mẹ “Bố mẹ nhớ nhé, khi con đi thi về, bố mẹ đừng hỏi con là có làm được bài không nhé! Con sợ lắm ạ!”. Bố tôi thì nhớ lắm, vừa đón tôi từ địa điểm thi về là bố đi một mạch, chẳng “dám” hỏi tôi điều gì? Tôi cũng im lặng, chẳng kể xem hôm đó tôi thi thế nào, đề khó hay dễ, làm hết hay không làm hết bài. Tôi căng thẳng vô cùng. Mà phải công nhận bố tôi tài lắm! Lần nào cũng vậy, tôi cứ vừa bước ra cổng trường, bố đã gọi tôi “Thu ơi, Thu ơi!”.

20 năm đã trôi qua. Giờ đây, cứ mỗi độ hè về, những đợt tuyển sinh đại học đến, nhìn những phụ huynh ngồi ngoài cổng trường, ở vỉa hè, quán nước, dưới tán cây, bên chiếc xe máy, trên những tấm nilon… để đợi con, em, cháu họ…lòng tôi lại thấy bâng khuâng, nao nao đến lạ. Sống mũi cay cay, nước mắt chực chảy khi nhìn những cảnh tượng ấy. Thương nhất là những gia đình ở xa Hà Nội, họ lên Hà Nội, lạ nước, lạ cái, gặp người tốt thì còn may mắn, chứ nhiều khi bị bắt chẹt chuyện ăn, ở, đi lại mà thương lắm cơ.

Tháng 7 năm 2014

.


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang