Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014

ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN!

Tôi đã từng chia sẻ trên blog rằng “Hạnh phúc của người cầm bút là tác phẩm của mình được đón nhận và chia sẻ”. Và cuối tuần vừa rồi, tôi thật bất ngờ, thật hạnh phúc khi nhận được bài cảm nhận của thầy giáo Nguyễn Xuân Trường (công tác tại Pleiku) về cuốn sách đầu tay của tôi - cuốn "Loa kèn trắng đợi anh".

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Chia buồn cùng gia đình thầy Hòa Giang...


Mấy hôm ốm không vào được mạng, không hề biết tin dữ của gia đình thầy Hòa Giang. Sáng qua, anh Trần Trung Kiên nhắn tin sớm “Con gái anh Hòa Giang mất rồi, chia buồn cùng anh ấy đi em!”. Mình nghe mà rụng rời chân tay. Trời ơi! Sao lại thế ạ!? Ngỡ ngàng quá! Xót xa quá!

Lá xanh rụng trước lá vàng
Bao lời thương xót, bao hàng lệ rơi
Từ nay Đạt mất mẹ rồi
Thầy cô đã mất một người con ngoan
Từ xa thắp nén tâm nhang
Tiễn em về cõi niết bàn em ơi!


Một lần nữa, em xin chia buồn với gia đình anh Hòa Giang! Anh cố gắng là chỗ dựa tinh thần cho chị và cháu Đạt, anh nhé!

Thứ Năm, ngày 10 tháng 7 năm 2014

20 năm…

Tháng 7 năm 1993
20 năm trước, cũng tháng 7, cũng nơi này Hà Nội, tôi bước vào đợt 2 của kỳ thi Đại học. Ngày đó, tôi đăng ký thi 3 trường: Đại học Ngoại thương, Đại học Tổng hợp Hà Nội, Đại học Ngoại ngữ Hà Nội. Cả 9 ngày (3 ngày đi đăng ký, 6 ngày đi thi) tôi đều được bố tôi chở đi và đón về. Mẹ ở nhà lo chợ búa, cơm nước, bồi bổ cho “cô con gái nhớn” đi thi Đại học. Lần nào cũng vậy, tối trước hôm tôi thi, mẹ tôi ngâm gạo, đỗ xanh để sáng hôm sau đồ xôi cho hai bố con tôi ăn sớm. Bố chở tôi đi từ sớm cho đỡ tắc đường và phòng nhỡ xe có bị hỏng còn kịp thời gian cho tôi đến địa điểm thi. Bao giờ bố tôi cũng chờ tôi vào phòng thi một lúc rồi bố mới về nhà. Trưa tôi ở lại trường ăn cơm “bụi” cùng các bạn thi, chiều bố tôi lại đến sớm đợi tôi.

Tôi dặn cả hai bố mẹ “Bố mẹ nhớ nhé, khi con đi thi về, bố mẹ đừng hỏi con là có làm được bài không nhé! Con sợ lắm ạ!”. Bố tôi thì nhớ lắm, vừa đón tôi từ địa điểm thi về là bố đi một mạch, chẳng “dám” hỏi tôi điều gì? Tôi cũng im lặng, chẳng kể xem hôm đó tôi thi thế nào, đề khó hay dễ, làm hết hay không làm hết bài. Tôi căng thẳng vô cùng. Mà phải công nhận bố tôi tài lắm! Lần nào cũng vậy, tôi cứ vừa bước ra cổng trường, bố đã gọi tôi “Thu ơi, Thu ơi!”.

20 năm đã trôi qua. Giờ đây, cứ mỗi độ hè về, những đợt tuyển sinh đại học đến, nhìn những phụ huynh ngồi ngoài cổng trường, ở vỉa hè, quán nước, dưới tán cây, bên chiếc xe máy, trên những tấm nilon… để đợi con, em, cháu họ…lòng tôi lại thấy bâng khuâng, nao nao đến lạ. Sống mũi cay cay, nước mắt chực chảy khi nhìn những cảnh tượng ấy. Thương nhất là những gia đình ở xa Hà Nội, họ lên Hà Nội, lạ nước, lạ cái, gặp người tốt thì còn may mắn, chứ nhiều khi bị bắt chẹt chuyện ăn, ở, đi lại mà thương lắm cơ.

Tháng 7 năm 2014

Thứ Hai, ngày 30 tháng 6 năm 2014

Thầy Tửu

Giáo sư Phùng Văn Tửu và phu nhân

18 năm trước, khi ấy tôi đang là cô nữ sinh năm thứ hai Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội. Hôm đó, tiến sĩ Đỗ Xuân Hà đi cùng thầy vào lớp, tiến sĩ giới thiệu với cả lớp “Giới thiệu với các em, đây là Giáo sư Phùng Văn Tửu – giảng viên Khoa Ngữ văn trường Đại học Sư phạm. Giáo sư sẽ cùng các em tìm hiểu về Văn học Phương Tây…”.

Thầy Tửu không bao giờ “điểm danh” nhưng không vì thế mà lớp học vắng người. Tôi ngồi bàn đầu, chăm chú nghe thầy giảng, “nuốt” từng câu từng chữ. Tuần nào cũng vậy, cứ đến giữa buổi, nghỉ giải lao, tôi lại lên “hỏi bài” thầy. Lúc đầu tôi cũng ngại, sợ thầy nghĩ “Hay thầy giảng khó hiểu mà em không hiểu bài?”, nhưng không, thầy rất vui vẻ, thầy bảo với tôi và cũng rất nhiều lần nói trước lớp rằng thầy không quan trọng chuyện vở sạch chữ đẹp, thầy cũng không thích kiểu thầy đọc, trò chép, thầy rất thích kiểu hỏi nhiều, trao đổi nhiều, phản biện…
18 năm rồi, thầy trò tôi vẫn thường xuyên liên lạc. Khi thì điện thoại, khi thì mail, chỉ có dịp Tết Nguyên đán, tôi mới đến thăm được thầy. Giọng thầy vẫn thế, nụ cười thầy vẫn thế, sự quan tâm của thầy vẫn thế. Thầy luôn gọi tên tôi kèm cả đệm “Diệu Thu”. Sáng qua tôi đến thăm thầy và biếu thầy cuốn “Loa kèn trắng đợi anh” – cuốn tản văn đầu tay của tôi. Cầm cuốn sách của tôi, thầy vui lắm, mừng lắm. Mừng vì ước mơ của tôi đã thành hiện thực. Mừng vì cô học trò cũ của thầy – cô bé Diệu Thu bé bỏng – tuy đã gần 40 tuổi, là mẹ của hai con nhưng lúc nào cũng như cô trò nhỏ thuở nào. Thầy trò tôi ngồi ôn lại những kỷ niệm của gần 20 năm về trước. Và tôi rất vui, rất hạnh phúc vì ngoài những gì tôi học được ở thầy trên giảng đường, thì suốt bao năm qua, tôi còn được học rất nhiều từ thầy về cách đối nhân xử thế.

Thầy ơi! Em mong thầy sẽ luôn khỏe, luôn vui vẻ, thầy nhé!

Thầy Phùng Văn Tửu đang xem cuốn tản văn đầu tay của cô học trò cưng Diệu Thu


Hai thầy trò



Hai thầy trò

Tác giả cuốn "Loa kèn trắng đợi anh" chụp ảnh cùng phu nhân của Giáo sư Phùng Văn Tửu




Thứ Hai, ngày 23 tháng 6 năm 2014

Chị Thuận


Gặp chị lần đầu từ dạo Hà Nội còn rét căm căm. Những nụ cười, những câu chuyện dường như đã kéo hai chị em tôi trở nên thật gần gũi. Sau hôm đó, hàng ngày chị và tôi luôn vào “nhà” thăm nhau. Chị luôn động viên, an ủi tôi những lúc tôi mệt, tôi buồn. Từ hôm biết tôi sắp in sách, chị cũng luôn hỏi han và háo hức chẳng khác gì tôi. Ngày “đứa con tình thần đầu tiên” của tôi ra đời, chị cũng vui lắm!

Chiều nay, chị lặn lội từ Đông Anh sang thăm tôi giữa trưa hè nắng chói chang. Gặp nhau, hai chị em mừng vui khôn xiết! Tôi bảo “Giá như chị em mình ở gần nhau nhỉ! Thì em sẽ làm phiền chị suốt đấy ạ!”. Nhìn chị rạng rỡ chụp hình với “đứa con tinh thần” của tôi mà tôi thấy thật hạnh phúc! Hai chị em lại chụp chung những tấm hình làm kỷ niệm, lại trao nhau những nụ cười, lại kể nhau nghe những câu chuyện…

Tôi thấy hạnh phúc vì có một người chị là chị! Em cảm ơn chị về tất cả, chị nhé!

HN, 15/6/2014


Thứ Sáu, ngày 13 tháng 6 năm 2014

“Loa kèn trắng đợi anh” chính thức ra mắt độc giả

Pink chụp ảnh cùng nhà văn Ma Văn Kháng 


Có những giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ. Có những giấc mơ sẽ trở thành hiện thực. Và, cũng có những giấc mơ được xây dựng nên từ hiện thực. Và sau bao năm mơ ước, ấp ủ về một cuốn tản văn của riêng mình… thì nay, ước mơ đó đã trở thành sự thật.

Được sự động viên, ủng hộ của gia đình, bạn bè, người thân, “đứa con tinh thần” đầu tiên của tôi - cuốn Tản văn với tựa đề “Loa kèn trắng đợi anh” do Nhà xuất bản Văn học xuất bản đã chính thức ra mắt độc giả vào chiều ngày hôm qua – 12/6/2014.

Cuốn “Loa kèn trắng đợi anh” dày 160 trang, gồm 50 bài tản văn tôi viết từ đầu năm 2008 đến cuối năm 2013. 50 bài viết trong tuyển tập là 50 tâm sự, 50 nỗi lòng, 50 trăn trở và có thể còn nhiều hơn nữa...

Qua đây, tôi cũng xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất, trân trọng nhất tới cô giáo dạy Văn của tôi, cô Vũ Thị Định đã dìu dắt tôi từ những ngày đầu tôi bước chân vào lớp 6A trường PTCS Tân Mai – Hà Nội. Cô là người đã chỉ bảo, hướng dẫn tôi cách cảm thụ văn học. Được cô động viên, sau này khi lên các lớp trên và vào Đại học, tôi cũng luôn nhận được sự động viên của các thầy như thầy: Đoàn Đức Phương, thầy Đỗ Xuân Hà, thầy Phùng Văn Tửu, thầy Vũ Quang Hào, thầy Trịnh Hồ Khoa.

Và tôi cũng vô cùng cảm ơn nhà văn Ma Văn Kháng, nhà văn Tuấn Vinh đã đọc rất kỹ 50 bài viết của tôi, góp ý, chỉnh sửa cho tôi để có thể chuyển tải thông điệp đến độc giả một cách hiệu quả nhất. Tôi cũng vô cùng cảm động khi nhà văn Ma Văn Kháng đã dành thời gian, công sức viết tặng tôi “Lời mở đầu” của cuốn tản văn, cũng như giúp tôi đặt tên cuốn sách, chọn ảnh bìa (Bìa cuốn sách do một bạn độc giả thiết kế tặng).

Một lần nữa, xin cảm ơn tất cả mọi người, cảm ơn mọi thành viên trong gia đình, cảm ơn các cô, chú, anh, chị, em và các bạn, đã cho tôi cơ hội được giãi bày, được chia sẻ!

Hà Nội, ngày 12/6/2014

Phạm Thị Diệu Thu (August – Pink)

Các cô, chú, anh, chị, em và các bạn quan tâm có thể liên lạc với tôi qua
Địa chỉ e-mail: tanvandieuthu@gmail.com
Số điện thoại: 099.341.1439

(Chiều qua, nhận sách từ NXB xong là Pink qua biếu sách nhà văn Ma Văn Kháng luôn. Hai bác cháu rất vui và Pink đã tranh thủ chụp với nhà văn vài kiểu ảnh)






.


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang