Thứ Hai, ngày 01 tháng 12 năm 2014

Ký ức xưa...


Nhớ hôm qua, hôm kia, rồi cả tuần trước, Hà Nội nắng nóng là thế, vậy mà sáng nay ngủ dậy, đã thấy cái se se lạnh, tiếng gió rin rít qua khe cửa…
Lại nhớ ngày còn bé, cứ mỗi độ Đông về, thức dậy thấy mẹ đã chuẩn bị cho mình đầy đủ quần áo ấm, khăn, tất, mũ len. Mẹ bảo “Hôm nay trời trở lạnh, con mặc ấm vào kẻo ốm nhé con!”. Giọng mẹ ấm áp, nụ cười mẹ hiền hậu, mặc chiếc áo ấm vào, thấy cả tình mẹ sưởi ấm trái tim con.
Ba mươi mấy mùa Đông đã trôi qua, giờ lại đến lượt mình chuẩn bị quần áo ấm cho Hến và Tít. Nhưng mình vẫn không bao giờ quên được cái cảm giác ấm áp mỗi khi Đông về, tiết trời khô hanh, cái lạnh, cái rét không quá thấu da thấu thịt, chỉ vừa đủ rét thôi, mặc chiếc áo len mẹ đã giặt sạch từ độ Đông trước, còn thơm mùi nắng, mình hít hít mùi thơm của chiếc áo và rồi ôm mẹ mà thơm, mà hít, thấy hạnh phúc đến thế, cảm xúc đến thế!

Thứ Ba, ngày 25 tháng 11 năm 2014

Tản văn: NHỮNG TỜ BÁO KHÔNG IM LẶNG



Tháng trước, chị được mời cộng tác cho trang thơ của một tờ báo, 1 tháng viết 2 bài, đăng vào tuần đầu tiên và tuần thứ ba trong tháng. Chị vui lắm! Háo hức lắm! Mà cũng lạ, mười mấy năm liền được mời làm cộng tác viên cho vài tờ báo, thì cũng mười mấy năm chị mang trong mình cái cảm xúc háo hức, hồi hộp chờ đợi ngày bài của mình được đăng.

Thi thoảng cũng có những bài thơ được chọn và đăng tải, nhưng đây là lần đầu tiên chị được mời cộng tác với “mảng”… thơ. Sáng thứ sáu - ngày tờ báo đó phát hành, chị ra sạp báo quen thuộc định mua 1 tờ nhưng họ không bán. Vòng qua mấy sạp nữa cũng không có hàng nào bán. Đang tiu nghỉu vì không biết “đứa con tinh thần” của mình sẽ được đăng ở trang nào, có bị đổi sửa đổi gì không, chị chợt nhớ ra ở cơ quan chị cũng đặt báo đó cho một số phòng trong cơ quan. Vội qua gặp anh thường trực, chị mượn tạm một tờ, lật lật, giở giở, ngắm nghía một lúc chị mới lấy chiếc điện thoại di động ra chụp ảnh “đứa con tinh thần”. Anh thường trực thắc mắc “Tôi tưởng tòa soạn báo sẽ gửi báo biếu cho chị chứ?” “Vâng, nhưng nếu chờ báo biếu thì lâu lắm, em đang háo hức muốn được xem ngay cơ! Cảm ơn anh nhiều nhé!”.

Tuần 1 qua, tuần 2 tới, rồi cũng đến tuần thứ 3 trong tháng, chị lại được đăng thơ nhưng đúng dịp chị đi công tác hai ngày. Biết là báo đã chuyển cho các phòng nên sáng thứ hai đầu tuần, vừa đến cơ quan, chị sang luôn phòng Kinh doanh hỏi mượn tờ báo. Anh trưởng phòng Kinh doanh niềm nở chỉ vào chồng báo trên bàn làm việc “Đây em cứ thoải mái tìm nhé! Thích tờ nào em cứ lấy, anh kỷ niệm em luôn!”. “Được thế thì còn gì bằng ạ!” - chị mừng rỡ, nhưng bỗng chợt sững sờ, ngỡ ngàng khi chồng báo dày cộp của anh trưởng phòng Kinh doanh vẫn còn “nguyên đai, nguyên kiện”. Cả tập báo từ tháng 7 đến giờ vẫn chưa thấy ai đọc, vẫn mới toanh. Tìm một hồi lâu vẫn không thấy tờ báo thứ sáu tuần trước đâu. Chợt anh trưởng phòng bỗng “à” lên một tiếng “Thôi chết rồi, hôm thứ sáu, đang cầm mấy tờ báo thì cô Hạnh ở phòng Tài vụ hỏi xin ít báo cũ, sẵn cầm trên tay, anh đưa luôn cho cô ấy rồi! Chứ nói thật, công việc bây giờ thì nhiều trong khi báo mạng bây giờ lại nhan nhản, thời gian đâu để bọn anh ngâm với chả cứu mấy tờ báo ấy nữa cơ chứ!...”

Chị lại sang phòng Kế hoạch, rồi phòng Tổng hợp hỏi mượn báo. Có phòng thì “Bọn mình vừa cho cô Lệ tạp vụ để bán đồng nát”, có phòng thì “Chị Tâm xin để làm kế hoạch nhỏ cho con rồi!”. Đang lững thững đi từ tầng 5 xuống, chị gặp cô Lệ tạp vụ đang khệ nệ bê chồng báo cao ngất ngưởng. “Ôi đây rồi!” - chị mừng rỡ khi nhìn thấy tờ báo có đăng bài thơ của chị. Mà không chỉ một tờ, những 3 tờ nhé! “Chị Lệ, chị cho em xin 3 tờ này nhé! Có thơ của em, may quá, may quá!”.

Nhìn chồng báo mới tinh mà các phòng “tặng” cho chị Lệ tạp vụ, chị thấy xót xa làm sao! Lãng phí làm sao! Đúng là chỗ cần thì không có, trong khi chỗ có lại chẳng cần. Một tờ báo đến được tay độc giả phải qua biết bao nhiêu “công đoạn”, mất biết bao công sức của bao nhiêu con người, vậy mà, chỉ trong tích tắc, những tờ báo ấy lại trở thành những đống giấy lộn bán cho đồng nát. Chị ngậm ngùi nhớ lại thuở niên thiếu.

Ngày ấy có được 1 tờ báo để đọc là quý lắm, phải đọc bằng hết các mục, các trang, đọc ở mọi lúc, mọi nơi. Đọc như thể chưa bao giờ được đọc vậy. Nhớ lại cảnh từng người chuyền tay nhau đọc đến nỗi những tờ báo chỉ được làm bằng loại giấy mủn chỉ như muốn tả tơi trong con mắt nhìn chăm chú của những độc giả mà chị cảm thấy thương cho những tờ báo ngày nào. Như có cùng sự đồng cảm với chị, ngày ấy dù bận nhưng bố chị vẫn dành thời gian để đóng cho chị một chiếc giá để báo. Chỉ đến khi gần như thuộc làu làu những bài viết, hoặc đến khi không còn chỗ để cất giữ nữa chị mới chấp nhận đem những trang báo ấy ra để bọc sách vở hoặc bán cho bà đồng nát.

Rồi năm tháng cứ lặng lẽ trôi. Trước sự phát triển không ngừng của xã hội trong đó có sự phát triển của các loại báo mạng, chẳng riêng gì chị cảm thấy mừng mà hầu như rất nhiều người đều cảm thấy hào hứng. Nhưng nghĩ và nhớ về một vài tờ báo in bị không ít người vất lăn lóc chị lại cảm thấy tiếc cho công sức của biết bao con người đã kỳ công, bỏ bao tâm huyết để cho ra đời những trang báo ấy. Phải chăng chị lạc hậu hay “Văn hóa đọc” của nhiều người đã dần thay đổi?


   Diệu Thu  


Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

Bạn quý


Tôi quen em thật tình cờ. Dạo đó Facebook Sách Cũ quảng bá cuốn “Loa Kèn trắng đợi anh” của tôi trên fb. Em nhắn tin đăng ký mua sách của tôi và gửi lời kết bạn trên fb. Từ đó, em thường xuyên vào đọc các bài viết của tôi, dường như chẳng bỏ sót một bài nào. Thậm chí những bài cũ rích em cũng “lục tung” lên để đọc. Ấn tượng nhất là dịp 10/10, tôi trả lời phỏng vấn trên đài Tiếng nói Việt Nam, em đã tải cuộc trả lời đó về điện thoại để nghe và học thuộc bài thơ “Mừng sinh nhật Diệu Thu 19 tuổi” do bố nuôi tôi viết tặng (trích trong bài tản văn “Sinh nhật mùa Thu” – trong cuốn tản văn “Loa kèn trắng đợi anh”). Chẳng có buồn vui nào của tôi mà không được em chia sẻ!
Mấy hôm rồi tôi bị ốm, nhận được hai bài thơ em viết tặng tôi, mà tôi thấy mình như vừa được em gửi tặng liều thuốc quý. Tôi biết, bài thơ em viết, dẫu chưa thật vần, nhưng tấm lòng em dành cho tôi đáng trân trọng biết bao!
Cảm ơn em nhiều, Nga Nguyễn nhé!
Chị mong em luôn mạnh khỏe và nụ cười rạng rỡ luôn ở trên đôi môi em!
Mong tình cảm chị em mình mãi gắn bó bền chặt, em nhé!

Còn đây là bài thơ em viết tặng tôi

Gửi chị

Tôi quen chị giữa độ tháng 10
Nắng vàng nhạt, ướm lá thu rơi.
Chị là ai giữa chốn đông người
Cho tim tôi bồi hồi xao xuyến.
Chị là ai giữa bộn bề cuộc sống
Để tôi tìm về một chút bình yên.
Chị là hoa, là nắng ,hay là gió
Mà tôi cười mỗi khi thấy chị.
Tôi và chị ở hai đầu đất nước
Nhưng khoảng cách không ngăn nỗi tim tôi.
Tôi nhớ chị, nhớ cồn cào da diết
Như chim nhớ tổ, như mẹ nhớ con.
Ở phương này tôi mong chị mạnh khỏe
Đông về rồi chị nhớ giữ ấm mình.
Gửi chút nắng về phương ấy nhé gió
Mong tim ai đủ ấm qua mùa đông.
Tôi hẹn chị vào một ngày không xa
Sẽ gặp lại trong muôn vàn nỗi nhớ
Xin chào Hà Nội mùa đông nhé!

---------------------
Ngồi buồn viết mấy câu thơ
Xếp thành bốn chữ vì sao nhớ nàng
Nàng ơi nàng có biêt chăng
Tôi đang thẫn thờ đợi chờ tin ai
Đợi mãi chẳng thấy nàng online
Viết ra mấy chữ cho thỏa nỗi mong
Đọc xong thì nhớ hồi âm.
Tôi đây đợi nàng, nàng có biết không?

Nga Nguyễn viết tặng chị Diệu Thu

Thứ Năm, ngày 13 tháng 11 năm 2014

Nhắn…


Làm trai cho đáng nên trai

Đừng bạ đâu cũng lai rai tán tình
Người hiền chớ nói linh tinh
Mà phí cái đạo, cái tình, cái tâm
Cuộc đời dẫu có gian truân
Cùng nhau chia sẻ, cùng ngân tiếng cười!



Diệu Thu, 6/11/2014

Thứ Tư, ngày 12 tháng 11 năm 2014

"Có bao giờ?"


Có bao giờ anh nghĩ mình chia tay
Mối tình ta sẽ rơi vào quên lãng
Con đường yêu nắng thu rồi sẽ nhạt
Bước chân buồn trong tê tái đông sang.


Có bao giờ nỗi nhớ hết miên man
Như anh vẫn từng mong em tha thiết
Nhưng với em, tình yêu luôn mãnh liệt
Dẫu thời gian, dẫu xa cách nghìn trùng.


Diệu Thu, tháng 10/2014               

Thứ Hai, ngày 10 tháng 11 năm 2014

Vẻo vèo veo


Đầu tháng tiền lương đã hết veo
Chợ búa, xăng xe cứ vèo vèo
Tiền điện, tiền gas, rồi tiền thuốc
Thôi thế tháng này lại tong teo
Cố kéo, cố co mà chẳng được
Đâu dám trách chi cái phận nghèo
Chỉ thương ai đó đau với ốm
Gian nan, vất vả thật cheo leo.


-Diệu Thu-


.


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang