Thứ Hai, ngày 15 tháng 9 năm 2014

Từ mạng ảo bước ra…

Từ mạng ảo bước ra…

Trong cuốn tản văn “Loa kèn trắng đợi anh”, tôi có viết một bài về tình bạn nhưng là bạn trong “thế giới ảo”. Đó là bài “Bạn phương xa”. Từ “mạng ảo” bước ra, những con người thật đối xử với nhau thật chân tình và không có gì gọi là “ảo”. Đó là anh bạn ở thành phố Đà Nẵng vô cùng hiếu khách, là cô bạn Nhật Hạ định cư tận Đài Loan luôn khao khát được một lần đến Đà Nẵng. Nhưng lần tới Đà Nẵng này, cô đã làm một việc mà không chỉ anh bạn ở Đà Nẵng mà có lẽ tất cả chúng ta đều ngạc nhiên và thán phục! Mời các bạn cùng tôi đọc lại bài tản văn “Bạn phương xa” (trang 148) nhé!

Bạn nào có nhu cầu đặt mua sách, liên hệ với tôi theo địa chỉ mail: tanvandieuthu@gmail.com hoặc số điện thoại: 099.341.1439.

Và bây giờ, mời cả nhà cùng tôi đi gặp hai nhân vật chính vô cùng đáng mến đó ạ!

Anh chơi blog thế mà đã được 5 năm. (Blog – trang chia sẻ thông tin cá nhân). Cũng là 5 năm những niềm vui, nỗi buồn của anh được giãi bày, chia sẻ. Bạn blog của anh, có khi là những người bạn, những đồng nghiệp anh đã quen từ trước. Nhưng cũng có khi là những người bạn ảo. Mỗi người mỗi nơi, đủ lứa tuổi, đủ ngành nghề, đủ hoàn cảnh…

Quê anh – thành phố Đà Nẵng có bãi biển Mỹ Khê đẹp lung linh, nước xanh ngắt, bờ cát trắng trải dài, được một tạp chí Mỹ bình chọn là 1 trong 6 bờ biển quyến rũ nhất hành tinh. Có Ngũ hành sơn với không gian huyền ảo, thơ mộng được coi là “Cõi thiên thai” dành cho du khách. Có bán đảo Sơn Trà – một đặc ân mà thiên nhiên đã  hào phóng ban tặng cho Đà Nẵng. Có Bảo tàng điêu khắc Chăm mà dù mưa hay nắng, dù sáng hay chiều vẫn luôn giữ được sự trầm lắng của những hoài niệm. Có khu du lịch Bà Nà với hệ thống cáp treo đạt 4 kỷ lục thế giới (dài nhất, độ chênh lớn nhất, tổng chiều dài cáp dài nhất và sợi cáp nặng nhất).

5 năm qua, anh đã được giao lưu, gặp gỡ với không ít bạn phương xa. Người từ Hà Nội, Sơn La, Quảng Ninh vào, người từ thành phố Hồ Chí Minh, Cần Thơ, Vĩnh Long ra. Và anh luôn là một hướng dẫn viên du lịch nhiệt tình, chu đáo. Nào là những buổi sáng anh cùng bạn phương xa nhâm nhi cà phê bên bờ sông Hàn, tìm chút tĩnh lặng tại chùa Linh Ứng, hay lòng vòng chụp ảnh vườn tượng sông Hàn, ngắm cây cầu quay sông Hàn, cầu treo dây võng Thuận Phước, cầu Rồng, cầu Trần Thị Lý khi đêm về… Cũng có khi anh cùng những cô bạn từ Vũng Tàu, Vĩnh Long đến, thưởng thức món Mỳ Quảng, bánh khô mè, bánh tráng cuốn thịt heo, bún thịt nướng, nem lụi…

Nhật Hạ - định cư bên Đài Loan cũng là một trong số những người bạn anh quen trên mạng. 5 năm quen anh, được nghe anh kể, được đọc những bài viết của anh về Đà Nẵng, càng khiến cô khao khát được một lần tới thăm thành phố của những cây cầu tuyệt đẹp, thành phố của “xanh, sạch, đẹp”. Cô luôn mong một ngày nào đó sẽ được trở về Việt Nam, tới thăm quê hương anh, được trò chuyện trực tiếp cùng anh (chứ không phải qua mail) và được đi thăm những danh lam thắng cảnh, được hòa mình cùng những khu du lịch vô cùng ấn tượng và độc đáo của Đà Nẵng.

Và đầu tháng 9 này, Nhật Hạ trở về Việt Nam. Mặc dù được nghe anh kể về Đà Nẵng rất nhiều những cô vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Còn anh, mấy ngày trước khi cô về, anh đã lên kế hoạch sẽ đưa cô đi những đâu…

Nhưng lạ chưa kìa, chiếc taxi chở anh và Hạ không đi theo lộ trình anh nói lúc đầu mà đi về phía nghĩa trang thành phố. Anh cứ định cất giọng hỏi cậu lái xe thì Hạ lại tìm cách hỏi chuyện anh. Xe dừng, Hạ nhẹ nhàng “Anh à, Nhật Hạ có thể vào thắp hương cho bác được không? Hôm nay là tròn nửa năm bác ra đi…”. Anh lái xe mở cốp xe, anh thấy Hạ đã chuẩn bị một bó hoa cúc vàng rất to, 1 lẵng quả và ít nến, hương. Ngày này 6 tháng trước, ba anh đã ra đi để lại cho anh với bao điều trăn trở, ngổn ngang. Hạ đã luôn động viên, hỏi han anh. Và một kỷ niệm không bao giờ quên, chính nhờ bài thơ anh viết tặng ba cách đây 5 năm mà anh và Nhật Hạ đã trở thành những người bạn thân thiết.

Đà Nẵng đã sang thu. Lác đác có những giọt mưa thu rơi nhè nhẹ. Đứng trước mộ ba, bên cạnh cô bạn lần đầu gặp mặt mà sao anh thấy quá đỗi thân thiết.

Diệu Thu



Thứ Hai, ngày 08 tháng 9 năm 2014

Lệ Trăng



Trăng tròn vành vạnh anh ơi

Mà sao lệ đá tuôn rơi thế này

Trăng tròn rồi lại hao gầy

Tình em năm tháng mãi đầy không vơi.




Hững hờ một mảnh trăng rơi

Xót xa một thuở lả lơi cùng chàng

Trách ai gieo nỗi bẽ bàng

Đường ai nấy bước mơ màng làm chi.



Diệu Thu, 6/9/2014

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 9 năm 2014

Duyên...


Duyên…
Hôm nay là được 1 tháng 4 ngày tôi gặp em. Đúng là chị em tôi có duyên với nhau thật đấy. Hôm đó, tôi ra bưu điện gửi sách cho một vài độc giả của tôi. Em cũng ra bưu điện gửi sách cho khách hàng. Thấy tôi và chị nhân viên bưu điện ríu rít nói chuyện về sách, em quay sang hỏi tôi “Chị ơi, chị viết sách gì đấy ạ?”. Tôi ngượng ngùng “Ừ, chị viết tản văn em ạ!” “Chị còn quyển nào không ạ? Chị có thể cho em xem một chút được chứ ạ?” “Chị còn, nhưng chị lại đang để ở nhà rồi em à! Hay em cho chị địa chỉ, lúc nào chị mang qua cho em!”.
Nhưng em chỉ muốn được nhìn thấy ngay cuốn sách của tôi. Trên đường về nhà tôi, em kể, em mê đọc sách lắm, nhất là các sách cổ. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay em bỗng háo hức muốn được đọc một cuốn không “cổ” của một người cũng chẳng phải là nhà văn. Có lẽ… do cái … duyên rồi. Lúc tôi đưa sách cho em, em có vẻ rất ưng bởi cách trình bày, nhất là cỡ chữ - không nhỏ ly ty như một số sách mà em đã từng được xem. Lật trang bìa, thấy ngày sinh của tôi, em bảo “Chị cứ ký tặng cho em nhưng em sẽ mua của chị 2 cuốn, gọi là chúc mừng sinh nhật chị luôn nhé! Em sẽ về đọc ngay và sẽ viết bài cảm nhận…”.
Tiễn em về, lòng tôi xốn xang lạ kỳ. Vui lắm! Rồi tôi cũng không nghĩ là cuốn sách của tôi được em đón nhận một cách trân trọng và hào hứng như thế. Tuần trước, ngồi gõ gõ máy tính, bỗng tôi tìm được bài “Loa kèn trắng đợi anh” trên trang sachxua.net. Ồ thì ra là em viết. Tôi bất ngờ quá! Xúc động lắm!
Cảm ơn em! Cảm ơn tấm lòng em! Cảm ơn chữ “duyên” mà tôi đã được gặp em! Tôi copy bài cảm nhận của em để cả nhà cùng đọc và chia vui cùng tôi nhé!
-----------------------------------------
Tên tựa sách như gợi lên hình ảnh căn phòng sáng sủa gọn gàng, trong căn gác nhỏ của một trong hàng trăm khu tập thể cũ trong lòng Hà Nội. Ở giữa phòng đặt lọ hoa loa kèn trắng tinh tươm trên chiếc bàn gỗ véc ni bóng gây ấn tượng hoài niệm cho khách ghé thăm. Cửa sổ xanh bên cạnh vươn rộng hai cánh ra khu tập thể. Gió thu ùa vào phòng, tung nhịp cho chiếc rèm trắng xúng xính nhảy múa. Cô chủ dường như đang dọn dẹp phòng đâu đó. Tâm hồn cô cũng như chiếc rèm kia, đương xốn xang vì đợi chờ điều gì.
Cuốn sách sách nhỏ với 50 tản văn gom lại, kể chuyện từ căn gác khu tập thể ấy tới cơ quan, rồi lại kể từ nơi làm việc về nơi mà ta gọi là gia đình. Những mẩu truyện nhỏ, những tình huống sự việc có thể hơn một lần ta gặp rồi quên nhanh. Nhưng chị Diệu Thu sẵn với tâm hồn yêu hoài niệm có lẽ đã lưu lại sự thể bằng những mẩu giấy nhỏ. Theo thói quen, chị cầm bút viết nháp rồi mới cẩn thận gõ từng chữ trên bàn phím.
Để hôm nay cầm trên tay cuốn sách của chị, người đọc thấy được sự cẩn thận trong mỗi câu chữ. Chị kể chuyện theo từng “job” và tỏ ra khéo tay chăm chút nội dung để khi người đọc à lên nhận ra điều gì đó thì vừa khéo hết chuyện. Mỗi chuyện rải trong khoảng 2 trang giấy giúp người đọc đỡ mệt khi theo dõi. Nội dung súc tích, cô lại vừa đủ nhưng không vì ngắn mà hời hợt. Để khi đọc xong ta nhận ra trong cuộc sống có nhiều điều nhỏ, nhiều việc nhỏ có ý nghĩa lớn lao.
Viết bởi một con người hoài niệm, nên đương nhiên chuyện kể đôi lúc đi vào mô-típ chung. Chuyện ngày bé được ăn bánh bà ngoại làm. Chuyện kỷ niệm về căn nhà cấp 4 đầu tiên của gia đình. Chuyện bố thương và rất chiều cô con gái, muốn mang quà về sớm cho con đã phải lặn lội về nhà đêm khuya mưa phùn gió bấc để rồi ngã vào ổ gà vỡ kiếng đâm chảy máu mặt mũi. Rồi kể về những rung động trong tình cảm khi cô gái lớn lên và cuộc sống khi làm vợ, làm mẹ.
Ngoài ra, tác giả tỏ ra khéo léo tạo kịch tính, gây bất ngờ cho người đọc như khi nhận ra thực chất của người bạn rất “chí cốt”, rất “chân tình”, như khi phát hiện ra gia cảnh của người đồng nghiệp cùng phòng. Nhiều chuyện kể về việc tháo gỡ những hiểu lầm, giúp ta tìm lại thăng bằng và niềm tin vào cuộc sống.
Đọc văn chị thấy chị thật hiền, đem bản chất thật thà xử lý vấn đề rất có tình lý. Do vậy mà, chuyện chị kể cứ thế nhẹ nhàng và dung dị đi vào lòng người.
Thudiep đọc xong thấy thú vị nên viết vài dòng review. Các AC quan tâm đặt sách có thể liên hệ chị Diệu Thu qua số 099 3411439. Chắc chắn là các AC sẽ rất vui khi được biết một người với nụ cười thường trực.

Còn đây là đường link mà  tôi đã tìm thấy... em!



Thứ Năm, ngày 04 tháng 9 năm 2014

Yêu... Thu hồng



Có một lần em hỏi
Anh thích nhất màu gì
Ôm em, anh thủ thỉ:
Màu Pink - hồng mộng mơ.

Anh yêu những vần thơ
Của nàng Pink mơ mộng
Với tình yêu cháy bỏng
Luôn khao khát, nồng nàn.

Anh yêu nét dịu dàng
Trong lời văn em viết
Yêu em, yêu tha thiết
Sắc thu hồng em ơi!

Yêu vẻ đẹp rạng ngời
Với nụ cười tươi rói
Cho anh bao bối rối
Sắc thu hồng – August Pink.


Diệu Thu, 9/2014







Thứ Hai, ngày 01 tháng 9 năm 2014

Món quà thú vị của blogger Hoàng Anh 79

Thật bất ngờ và thú vị vì trong ngày đầu tiên của tháng 9 này, Pink nhận được quà của anh (blogger Hoàng Anh 79) – một bài viết cảm nhận về “đứa con tinh thần đầu tiên” của Pink. Vậy là anh đã đọc xong cuốn tản văn “Loa kèn trắng đợi anh” và thích nhất bài “Lạc đề” phải không ạ? Pink cảm ơn anh nhiều lắm! Xin phép anh cho Pink mang bài viết này về 
“treo” ở bên “nhà” Pink nha!




Thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014

Tiếc thương vô hạn nhà thơ, nhà giáo Hoàng Lập


Chưa kịp gặp chú, chú ơi
Mà nay chú đã xa dời thế gian
Vợ con chú chít khăn tang
Tim cháu nghẹn thắt, hai hàng lệ rơi
Cháu không nói được nên lời
Từ nay vĩnh biệt một người thầy thơ
Chú đi, đi quá bất ngờ
Bạn thơ vẫn đợi, vẫn chờ, chú ơi!

-Cháu Diệu Thu vô cùng thương tiếc nhà thơ, nhà giáo Hoàng Lập – một người thầy, một blogger đã và luôn động viên cháu, ủng hộ cháu trong nhiều năm qua-

.


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang