Hiển thị các bài đăng có nhãn Mini truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mini truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Mini truyện: Ba mươi cốc nước mơ

Ảnh: Sưu tầm
- Em hồi này trông khỏe hơn hồi mới ra viện đấy.

- Vâng, một phần cũng là nhờ con gái mình anh ạ! Từ ngày con vào Đại học, nhanh nhẹn, chu đáo hơn hẳn. Mà anh biết không, biết mẹ thích uống nước mơ, chiều nào cũng pha sẵn cho mẹ một cốc để trong tủ lạnh…

Nó tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ. Một cảm giác xấu hổ hơn là hãnh diện.

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Mini truyện: 23 và 28


Các bạn đã về quê nghỉ Tết. Nó muốn nán lại đến cuối tháng để dạy nốt mấy buổi gia sư và mua tặng mẹ một chiếc áo thật đẹp.
Từ nhà cậu học trò, nó phóng xe đạp đến ngay cửa hàng quần áo. Chiếc áo nó dự tính mua tặng mẹ vẫn còn đó. “Của cháu hết 700 nghìn đồng” – nó giật mình “Cô ơi! Cháu tưởng cửa hàng giảm giá 50% cơ mà” “Ngày 23 kết thúc đợt khuyến mại, hôm nay là 28 rồi cháu”.
Nó ngậm ngùi trả lại chiếc áo. Nó giận mình sao hậu đậu nhìn nhầm. Sao không nhanh tay vay tạm bà chủ. Ôi! Ước gì hôm nay mới là ngày 23!


-Diệu Thu-


Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Bát cơm bỏ dở


Bát cơm bỏ dở

Hồi bé, cứ đến bữa cơm, nó lại bắt chị phải ăn chậm để “nó thắng, chị thua”. Nhiều lần, chị quên, ăn nhanh, là nó nằm lăn ra nhà ăn vạ và doạ không ăn nữa. Chị sợ nó đói, nghĩ ra một cách: Chị sẽ để lại vài thìa cơm trong bát chị, chờ khi nó ăn xong hẳn, chị sẽ ăn nốt phần còn lại. Dù lúc đó, bát cơm của chị đã nguội lắm rồi, nhưng chị vẫn vui vẻ ăn. Miễn sao nó “hay ăn chóng lớn”.
Trưa nay, ngồi ăn cơm mà nó không sao nuốt nổi. Từ lúc cùng chị ở bệnh viện về, nó như người mất hồn. Mong sao tai nó nghe nhầm, mắt nó nhìn nhầm. Hay bác sĩ xét nghiệm nhầm. Nhưng…khó lắm, nó đã đưa chị đi mấy bệnh viện, xét nghiệm vài lần rồi, đều có kết quả dương tính – chị bị ung thư.
- Kìa em, ăn đi chứ!
- Em mệt lắm!
- Mệt càng phải cố ăn em ạ. Mà không được bỏ phí cơm thế đâu, “phải tội” đấy!
Nó thấy cay cay nơi sống mũi. Mắt nó nhoà đi. Nó vội chạy vào buồng tắm. Đóng cửa chặt và xả nước xối xả. Nó không muốn chị thấy nó đang nức nở.
 Nó thèm được trở lại cái thuở be bé ngày xưa. Thèm được chơi đồ hàng cùng chị. Thèm được ăn thi với chị. Nhưng nó sẽ không “bắt nạt” chị nữa. Ôi bát cơm dở của chị. Dù nguội, dù vữa, chị vẫn ăn ngon lành. Còn hôm nay, nó không thể nuốt được. Dù hạt cơm thơm dẻo nóng sốt, dù thức ăn rất hấp dẫn, thơm phức, nhưng nó không thể ăn được. Đành bỏ dở bát cơm…
Nó thấy nghẹn ngào…

-Diệu Thu-

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Mini truyện: Không có lần thứ hai


Cô sắp đi thi Ai là triệu phú của Đài truyền hình. Theo quy định, người chơi sẽ phải đăng ký 5 số điện thoại của 5 người thân để khi cần, có thể gọi điện xin trợ giúp. Anh nhận trợ giúp cô về lĩnh vực hội họa.
Ngày thi đến, anh bỗng thấy sợ. Sợ cô thắng cuộc và nổi tiếng. Anh đành thất hứa với lý do “về quê có việc gấp”.
Cô được lên “Ghế nóng”. Nhanh chóng vượt qua mốc số 5 và tiến dần đến mốc số 10. Gặp câu hỏi về hội họa, cô xin dừng cuộc chơi.
Anh thấy áy náy. Thấy mình nhỏ nhen và ích kỷ. “Em ơi! Để lần sau được không?”.
Nhưng anh không biết rằng, mỗi người chỉ được phép lên “Ghế nóng” 1 lần.

- Diệu Thu - 


Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Lên cân


Chị giúp việc về quê. Chồng đi công tác. 3 mẹ con “kéo quân” sang nhờ ông bà ngoại.
Được ông bà chăm chút, bồi bổ, đứa nào đứa nấy trông cũng phổng phao, phúng phính.
Tính bà hay lo. Chỉ cần một tiếng ho của đứa lớn, một cái hắt xì của thằng bé là bà ăn không ngon, ngủ không yên. Cộng với thời tiết thay đổi, bà mệt và sụt cân.
Chiều nay, mâm cơm dọn ra. Không thấy đứa lớn hồ hởi, háo hức. Bà lại lo lắng “Cháu mệt à? Hay bà nấu chưa hợp khẩu vị các cháu?”. “Bà ơi! Có phải nếu cháu lên cân thì bà sẽ bị sụt cân không? Nếu vậy thì cháu không muốn lên cân đâu. Cháu chỉ muốn bà lên thôi…”.
Bà ôm 2 cháu vào lòng. Có những giọt nước mắt hạnh phúc…

- Diệu Thu - 

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Mini truyện: Câu chuyện từ dòng status…

1. Cô có 1 thói quen mỗi khi đến văn phòng: Bật ngay máy tính và vào yahoo messeger. Bao giờ cô cũng để nick sáng và treo một câu status. Nhiều người cứ ngỡ cô là 1 tay nghiền chat lắm. Nhưng không phải. Đơn giản vì cô muốn nhìn thấy mọi người, và cũng muốn mọi người nhìn thấy thấy mình, dẫu chỉ là… trên mạng, và cô cũng muốn được chia sẻ tâm trạng. Status của cô hôm nay là : “Bạn có thể tiết kiệm tiền của, thời gian, nhưng xin đừng tiết kiệm một nụ cười hay một lời hỏi thăm!”.



2. 11h15. Em Lê cùng công ty cô “nhảy” vào chat với cô:

- Chị chuẩn bị xuống ăn cơm chưa ạ?

- Ừ, chị cũng đang định xuống.

- Hôm qua chị nghỉ à?

- Hôm kia chị bị ngã xe máy, chân đau quá nên phải xin nghỉ em ạ!

- Chết, có sao không chị? Thế chị có xuống nhà bếp ăn cơm được không?

- Chị chỉ bị phần mềm, may không vào xương. Em xuống chưa, đợi chị rồi cùng xuống!

- Thôi, chị cứ ngồi nghỉ đi, em và chị Hà, chị Linh xuống lấy cơm trước, tẹo chị cùng mọi người xuống sau cũng được mà!



Cô bỗng thấy vui vui. Vết đau ở chân dường như cũng bớt đau đi phần nào.



3. 14h. Lê lại “nhảy” vào chat với cô:

- Chị ơi! Chị dậy chưa?

- Chị không ngủ được em ạ!

- Ôi, sao thế chị? Chị phải cố gắng ngủ cho khoẻ chứ! Chị sang phòng em ăn bánh mì đi, mấy chị em vừa đi mua ở siêu thị Big C về đấy!

- Chắc chị không sang được đâu, từ lúc ăn cơm xong, chị bị đau bụng quá em ạ!

- Khổ thân chị, vậy khi nào hết đau, chị sang ăn nhé! Em để phần cho!



Nhấp chuột vào ổ D, click vào phần “Music”, cô bật một bản nhạc độc tấu ghi ta vui nhộn. Lâu lắm rồi, cô mới nghe ghi ta, chỉ toàn nghe Cẩm Ly và Bảo Yến - buồn não nề.



4. – Này Cún, trưa nay, con ngồi máy tính của chị Lê làm gì đấy? - Giọng cô Huyền Trang – cùng phòng với cô. (nửa tháng nay, nghỉ hè nên bé Cún phải "sơ tán" tạm đến cơ quan mẹ. Thỉnh thoảng Cún lại sang chơi với cô).

- Dạ, lúc chị Lê xuống lấy cơm á mẹ?

- Ừ, cả lúc chị ý đi siêu thị nữa.

- À, con ngồi chat với chị Thư ở công ty mẹ đấy mà.

- Con cũng có nick chat à?

- Dạ không ạ! Con chat nhờ nick của chị Lê ạ. Con có xin phép chị Lê mà mẹ.

- Chết, chat chit gì linh tinh không đấy con?

- Không mẹ ạ! Con chỉ hỏi thăm chị Thư thôi. Chị ý cần được như vậy mẹ ạ!

Cô tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của mẹ con cô Huyền Trang. Thì ra… trưa nay… không phải Lê mà là Cún. Cô bỗng thấy cay cay nơi sống mũi. Cô cũng không hiểu cảm giác của mình lúc này nữa. Nhưng cô bỗng cười thầm một mình “Cảm ơn Cún, cảm ơn cô bé 10 tuổi, đã biết tặng cô một nụ cười, một niềm vui!”.

- Diệu Thu -


.


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang