Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Tản văn: Loa Kèn trắng chờ anh

Ảnh: Sưu tầm
Lại một mùa Loa Kèn nữa đang về. Hàng ngày, đi trên phố, ngắm những bông hoa trắng tinh khiết cùng với thoang thoảng mùi hương êm dịu tỏa bay, chị lại nhớ đến anh – một người bạn “ảo” chưa một lần biết mặt, nghe giọng.

Dạo đó, cách đây 5 năm, cũng vào dịp cuối Xuân đầu Hạ như bây giờ, chị bắt đầu chơi blog. Không biết có phải vì anh ấn tượng bởi tên gọi của blog “Loa Kèn Hà Nội” hay vì những  bài tản văn ngắn gọn, xúc tích của chị, hay vì cả anh và chị đều rất thích loài hoa đó – hoa Loa kèn trắng mà anh đã viết mail làm quen với chị. Mới đầu, chị rất e ngại, vì chị đã có gia đình, lại cũng chưa bao giờ làm quen với người khác giới qua “thế giới ảo”. Nhưng anh trấn an chị ngay: “Em đừng ngại, mình sẽ chỉ nói chuyện qua mail thôi mà. Không xin số điện thoại hay địa chỉ nhà riêng, điện thoại cơ quan… Đơn giản vì anh thấy quý em qua những trang viết, tìm thấy một sự đồng cảm trong suy nghĩ, trong cách sống. Vả lại, anh ở bên Đức, ở cách xa em hàng nghìn cây số...”.

Và chị đồng ý là một người bạn trên mạng của anh. Rất đều đặn, hàng ngày, hàng tuần anh lại tranh thủ vào blog thăm chị. Anh đã động viên, an ủi chị rất nhiều khi chị phải nghỉ làm để chăm chồng trong bệnh viện. Anh đã chia sẻ với chị rất nhiều khi biết chị phải làm dưới quyền của một sếp nam vô cùng sàm sỡ và anh đã nhất trí với quyết định của chị “xin thôi việc”. Anh đã rất vui mừng mỗi khi blog của chị lại có thêm những bài văn mới, bài thơ mới, anh còn dành thời gian “mổ xẻ” những bài viết đó. Đọc những bài báo hay về cách chăm sóc sức khỏe, về tâm lý gia đình… anh luôn ghi lại và gửi link cho chị đọc. Thỉnh thoảng chị lại đùa anh “Em có cảm giác anh như là chị Thanh Tâm ở báo Phụ nữ Việt Nam vậy, vì cứ có khúc mắc gì là em lại hỏi anh và được anh nghiên cứu, tìm hiểu rất kỹ”. Còn anh, anh luôn gọi chị là “Em gái Hà Nội” hoặc “Em gái Loa Kèn”, đơn giản vì ngày xưa anh cũng từng có một cô em gái ruột nhưng vì bệnh hiểm nghèo nên đã mất từ nhỏ, vì anh cũng từ Hà Nội mà đi lập nghiệp ở phương trời xa xôi,  và vì anh có thể trút thật nhiều tâm sự ở nơi chị. Và cả anh, cả chị đều khẳng định một điều: Cuộc sống sẽ thú vị hơn khi bên ta có những người bạn chân thành. Mùa Đông sẽ ấm áp hơn, mùa Hè sẽ mát mẻ hơn khi ta được chia sẻ, được cảm thông.

Bẵng đi một thời gian, khoảng 3 tháng liền, chị không nhận được mail của anh, cũng không thấy tên anh trong danh sách “Khách mới vào” của blog  chị. Thế rồi, cũng vào khoảng thời gian này năm ngoái, chị vui mừng khôn xiết khi nhận được mail của anh. Nhưng chị cũng nghẹn ngào khi đọc những dòng anh viết “Anh bị u vòm họng, anh vừa nằm viện mấy tháng, anh đã phẫu thuật và đang trị xạ” “Trời ơi! Anh bị u…” – chị viết mail cho anh. “Ừ, nhưng em gái yên tâm đi nhé! Rồi anh sẽ sớm bình phục. À, tháng 4  tới anh về Việt Nam , liệu em có đồng ý gặp anh không? Mà em gái thích quà gì nhỉ!” “Em chỉ cần anh khỏe là em vui rồi mà! Em chỉ thích hoa Loa Kèn, anh mua tặng em 1 bó Loa Kèn nhé!” “Vậy thì, đầu tháng 4 tới, anh sẽ đợi em ở Cổng Đền Ngọc Sơn, nếu em thấy một người đàn ông ôm một bó hoa Loa Kèn to nhất Hà Nội này thì đó chính là anh, em nhé!”.

Vậy mà, đã hết tháng 4 rồi. Lại một tháng 4 nữa đang về. Hơn một năm qua, chị không nhận được thêm một mail nào của anh. Chị vui mừng mỗi khi hộp thư điện tử thông báo có thư  mới, nhưng rồi chị lại thất vọng bao nhiêu khi mở ra, vẫn không phải thư anh. Chị hồi hộp mỗi khi vào phần “Khách mới vào” trong blog, có rất nhiều, rất nhiều khách ghé thăm, nhưng hoàn toàn không có tên anh.

“Anh trai ơi! Không biết giờ này sức khỏe anh thế nào? Chiếc bình gốm em nhờ mua bên Bát Tràng để dành khi anh về, em cắm hoa Loa Kèn mà anh hứa sẽ tặng em, vẫn từng giờ, từng phút mong anh”.

Lòng chị se sắt khi nhìn những bông hoa trắng tinh khiết với hương thơm thoang thoảng bay trên phố phường Hà Nội.

- Diệu Thu - 



34 nhận xét:

  1. Tản văn hay quá Pink ơi!
    Có chút gì đó ngọt ngào nhưng lại ngai ngái xa xăm.
    Mông lung và đợi chờ!
    HB qua chiếm cái TEM nè!

    Trả lờiXóa
  2. Chị thật sự bị lôi cuốn vào nội dung bài viết và cách viết của em...đọc xong chị vẫn còn hồi hộp và ước gì cho người bạn của em sẻ xuất hiện nơi chổ hẹn..và ước gì 'người ấy" đừng có bị làm sao cả..Chị cầu nguyện cho "người ấy" và em luôn gặp vạn an may mắn DT nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ em cảm ơn chị. Mùa LK sắp hết rồi chị nhỉ!

      Xóa
  3. Đọc bài của em chị đã rưng rưng...cầu mong sao cho bình yên đến với người " anh trai" ấy của em...anh ấy sẽ không lỡ hẹn mãi đâu........
    Với chị, tháng tư về và mùa hoa Loe Kèn thơm ngát cũng đầy ắp kỷ niệm...ngọt ngào và ngấn lệ....chị sẽ đăng lại bài ấy để " Hoài niệm" cùng em....
    Ngày mai là ngày ĐHCĐ....chị sẽ rảnh rang hơn rồi.
    Chúc những ngày mới về bên em đầy ắp yêu thương và may mắn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị ơi! Mai chị có đi đâu không ạ?

      Xóa
  4. Mình đã xúc động khi đọc những dòng này của nàng. Mình nhớ lại một bài thơ nàng viết rất da diết về Loa Kèn trắng, cũng tâm trạng chờ mong như vô vọng. Mình mong ông trời sẽ không phụ tấm lòng một người bạn, người em gái "của anh" như "chị".
    Vui nhé DT!

    Trả lờiXóa
  5. Nàng ơi! Hình như tác giả Lương Đình Khoa trong clip nhạc nàng pots ở trên là tác giả của rất nhiều bài thơ và tản mạn mình từng đọc trên blog tamtay.vn cách đây vài năm. Tác giả này còn trẻ và rất hay, mình thích đọc. Lâu mình không vô được trang đó.
    hihi, mình ts ké tí nha nàng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì, mình hổng biết nữa. Mình tra trên google đó mà

      Xóa
  6. Entry này cũng như bao entry khác của em đều hay, xúc động, ấm áp tình người.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ em cảm ơn anh Sóng nhiều nha!

      Xóa
  7. Tản văn của chị thì miễn bàn rồi! Bao giờ cũng man mác, xúc động và đúng như anh Trần Trung Kiên nói: ấm áp tình người!

    Trả lờiXóa
  8. Ôi, tình yêu 'hoa loa kèn' qua mạng, ôi tội nghiệp, ước gì không... Tối vui nghen Diệu Thu, NGLB.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ không phải là tình yêu đâu anh ui

      Xóa
  9. Nhắc lại kỷ niệm à nàng ơi?

    Trả lờiXóa
  10. Thät la`cam' döng truoc´ chän tinh` cua' ban , kinh´ chuc´ ban nhung~ ngay` vui

    Trả lờiXóa
  11. Kèn lên nhà Diệu tương tư ảo
    Hoa rũ thiên Thu trắng bệch rồi
    Một lần sầu nhụy mấy lần rơi
    Để hoa ( Pink) quên nhớ tơ trời mong manh.

    Trả lờiXóa
  12. Đọc bài của nhỏ xong, tự dưng tui ngồi thừ ra, ôm nguyên cục buồn từ trên trời rơi xuống.
    Phụ nữ mình cứ hay tin vào lời hứa, cứ thích được nghe hứa, dù biết lời hứa của đàn ông thì...chỉ có đàn ông mới biết có thành hiện thức hay không .
    Thui, thì cứ đợi, không tháng tư năm này, sẽ có tháng tư năm sau, rồi sẽ nhiều cái tháng tư nữa....
    Có một ai đó để đợi, cũng còn hơn chẳng biết đợi ai mà !

    Trả lờiXóa
  13. “Anh trai ơi! Không biết giờ này sức khỏe anh thế nào? Chiếc bình gốm em nhờ mua bên Bát Tràng để dành khi anh về, em cắm hoa Loa Kèn mà anh hứa sẽ tặng em, vẫn từng giờ, từng phút mong anh”
    Anh trai tin thần hả nàng?? hiii

    Trả lờiXóa
  14. Doc lai bai viet nay, van ven nguyen cam xuc chi ah.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, chị em mình quen nhau từ bài này phải không?

      Xóa
  15. Vui lên nhé DT à !
    Sang chơi và chúc em thật vui !

    Trả lờiXóa
  16. Hơ hơ ,tớ com thế nào lại vào nhà tớ mới lạ ,khó hỉu nhỉ

    Trả lờiXóa
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh

Từ giờ cả nhà có thể gửi kèm lời comment có cả icon, ảnh hoặc video nhé!
- Cách chèn icon: Mỗi ký tự tương ứng với mỗi icon. Bạn chỉ cần gõ ký tự là sẽ có ngay icon nhé!
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]
- Nhaccuatui : [nct]Link nhạc từ Nhaccuatui[/nct]
---------------------------------------
Nếu chèn nhạc và video xin vui lòng bỏ chế độ : auto play !
Nếu chèn ảnh: Nháy chuột phải vào ảnh định chèn chọn: sao chép URL ảnh, sau đó bôi đen hai chữ: (link hình), dán vào, nháy chuột trái vào : xuất bản là OK ! Các bạn hãy làm thử, chúc thành công ! Xin cảm ơn !

.


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang