Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Câu chuyện chưa biết đặt tên…

>>>>>>>>>>> 37 mùa Thu
>>>>>>>>>>> Chấm bi

Pink vừa viết xong một bài tản văn. Nhưng thật lạ là không hiểu sao mình không thể nào đặt được tiêu đề cho bài viết. Và lần này, tuy cùng một nội dung, nhưng mình viết với hai tình huống hơi khác nhau một chút (ở phần cuối). Cả nhà đọc và tư vấn giúp mình xem nên đặt tiêu đề như thế nào và nên dùng bài một hay bài hai nhé!
Mình cảm ơn  nhiều nhiều!


Bài số 1

Nàng bị ngã xe máy. Gãy xương cổ tay phải. Công việc bận rộn nên cũng chỉ nghỉ được 10 ngày là lại phải “lên đường”. Mấy hôm đầu anh xã nàng tuyên bố xanh rờn “Anh sẽ đưa đón em và các con”. Được vài buổi, anh xã bắt đầu uể oải vì cơ quan của hai người ở hai đầu thành phố. Đi thế này đúng là không ổn. Vừa lúc nàng được cô bạn đồng nghiệp hứa sẽ đưa đón nàng vì dù sao hai người cũng cùng chung một cung đường đi. Khổ nỗi, cô bạn là một người “a ma tơ”, sáng nào cũng 8 giờ hơn mới có mặt ở nhà nàng mà giờ làm việc bắt đầu từ 8 giờ sáng. Còn buổi chiều, 5 giờ rồi mà cô a ma tơ vẫn ngồi lướt face, không thấy nhúc nhích. Nàng hết nhìn đồng hồ lại nhìn cô bạn đồng nghiệp mà không dám giục. Được 3 hôm thì nàng nói tránh là “Sáng và chiều phải đưa con đi học bằng xe ôm nên tạm không nhờ nữa”. Và dĩ nhiên nàng chuyển sang xe ôm. Đi xe ôm đúng là chủ động thời gian thật. Muốn đi lúc nào, muốn về lúc nào cũng được. Nhưng nếu cứ đi “trường kỳ kháng chiến” thế này thì số tiền bỏ ra mỗi ngày cũng chiếm kha khá. Tính trung bình một ngày nàng đi hết 80 nghìn đồng. Vị chi một tháng là gần một triệu tám. Nàng quyết định dừng đi xe ôm, chuyển sang xe  buýt. Mặc dù từ lâu nàng luôn lo sợ chuyện móc túi, cướp giật ở trên xe, rồi xe chật chội, đông đúc thế, không biết cái tay đang bó bột của nàng có chịu đựng được không?
Mọi lo lắng của nàng cũng dần dần được giải tỏa. Từ hôm nàng “gia nhập” đội quân đón xe buýt, may mắn sao nàng chưa gặp phải chuyện gì bất ổn, mọi người cũng sẵn sàng nhường ghế cho nàng.
Sau hơn 1 tháng bó bột, cánh tay phải của nàng đã đến ngày tháo bột. Tuy vậy, nàng vẫn chưa thể tự đi được xe máy và xe buýt vẫn là phương tiện đi lại hàng ngày của nàng.
Huơ huơ cánh tay phải trước mặt,  nàng lo lắng “Tay mình vẫn còn gượng thế này, lỡ làm sao thì…”. Nàng ra hiệu thuốc mua hẳn một bịch băng cuộn. Nàng quấn quanh cổ tay phải, nhìn cũng không khác gì khi nàng bị bó bột. “Mình chưa khỏi hẳn, mọi người nhìn băng bó thế này ắt sẽ ưu tiên… đến cơ quan mình sẽ cởi băng ra, chiều về lại cuốn lại…”. Và đúng như dự tính của nàng, vừa bước lên xe, anh phụ xe quen thuộc lại tìm chỗ cho nàng. Nàng được xếp ngồi cạnh một người khách trạc gần 70 tuổi. Xe đến điểm dừng tiếp theo. Một vị khách có lẽ cũng trạc tuổi vị khách nàng đang ngồi cạnh bước lên xe, và… cánh tay trái của ông cũng bị băng bó khá dày và dài. Người phụ xe đưa mắt nhìn xung quanh mấy hàng ghế đầu. Khách đã ngồi kín mà cũng toàn người già, trẻ em, phụ nữ có bầu rồi. Vị khách ngồi cạnh nàng đứng dậy nói “Ông ơi, ông ngồi đây này”. Nàng cũng đứng dậy “Bác ơi! Bác ngồi chỗ cháu đây ạ!”. “Cô cũng đang bị đau tay thế, đứng không an toàn đâu” “Dạ cháu cũng sắp…! Bác ngồi vào chỗ cháu đi bác”. Mấy vị khách già nhìn nàng trìu mến. Nhưng nàng bỗng thấy đỏ hết mặt.
Xe đến điểm dừng tiếp theo. Nàng quyết định xuống xe. Mặc dù còn 2 bến nữa mới đến cơ quan nàng.

 ---------------------- 

Bài số 2

Nàng bị ngã xe máy. Gãy xương cổ tay phải. Công việc bận rộn nên cũng chỉ nghỉ được 10 ngày là lại phải “lên đường”. Mấy hôm đầu anh xã nàng tuyên bố xanh rờn “Anh sẽ đưa đón em và các con”. Được vài buổi, anh xã bắt đầu uể oải vì cơ quan của hai người ở hai đầu thành phố. Đi thế này đúng là không ổn. Vừa lúc nàng được cô bạn đồng nghiệp hứa sẽ đưa đón nàng vì dù sao hai người cũng cùng chung một cung đường đi. Khổ nỗi, cô bạn là một người “a ma tơ”, sáng nào cũng 8 giờ hơn mới có mặt ở nhà nàng mà giờ làm việc bắt đầu từ 8 giờ sáng. Còn buổi chiều, 5 giờ rồi mà cô a ma tơ vẫn ngồi lướt face, không thấy nhúc nhích. Nàng hết nhìn đồng hồ lại nhìn cô bạn đồng nghiệp mà không dám giục. Được 3 hôm thì nàng nói tránh là “Sáng và chiều phải đưa con đi học bằng xe ôm nên tạm không nhờ nữa”. Và dĩ nhiên nàng chuyển sang xe ôm. Đi xe ôm đúng là chủ động thời gian thật. Muốn đi lúc nào, muốn về lúc nào cũng được. Nhưng nếu cứ đi “trường kỳ kháng chiến” thế này thì số tiền bỏ ra mỗi ngày cũng chiếm kha khá. Tính trung bình một ngày nàng đi hết 80 nghìn đồng. Vị chi một tháng là gần một triệu tám. Nàng quyết định dừng đi xe ôm, chuyển sang xe  buýt. Mặc dù từ lâu nàng luôn lo sợ chuyện móc túi, cướp giật ở trên xe, rồi xe chật chội, đông đúc thế, không biết cái tay đang bó bột của nàng có chịu đựng được không?
Mọi lo lắng của nàng cũng dần dần được giải tỏa. Từ hôm nàng “gia nhập” đội quân đón xe buýt, may mắn sao nàng chưa gặp phải chuyện gì bất ổn, mọi người cũng sẵn sàng nhường ghế cho nàng.
Sau hơn 1 tháng bó bột, cánh tay phải của nàng đã đến ngày tháo bột. Tuy vậy, nàng vẫn chưa thể tự đi được xe máy và xe buýt vẫn là phương tiện đi lại hàng ngày của nàng.
Sáng nay, nàng lại ra bến xe buýt. Vừa bước lên xe, anh phụ xe quen thuộc vui vẻ hỏi nàng “Ồ, chị đã tháo bột rồi đấy à? Chị tháo lâu chưa?”. “Ừ, mình tháo hôm thứ sáu, cũng được ba ngày rồi đấy!”. “Tháo bột nhưng có lẽ tay chị vẫn chưa hồi phục hẳn đâu, để tôi xếp chỗ cho chị, chị đứng thế e là không an toàn đâu…”. “Ôi, không sao đâu anh ạ! Tay mình cũng sắp khỏi hẳn rồi, còn nhiều người cần được ưu tiên hơn mà!”. “Anh ấy nói đúng đấy, cô cứ ngồi đi, chứ lúc xe phanh gấp hoặc đông đúc quá, chẳng may ngã ra lại khổ!” – tiếng của ai đó ngồi phía sau xe.
Nàng bỗng thấy xấu hổ. Vậy mà tối qua, nàng định ra hiệu thuốc tây mua vài cuộn băng để cuốn quanh cổ tay, để mong tìm được chỗ ngồi trên xe buýt.


29 nhận xét:

  1. TEM_ đặt nó là KHÔNG TÊN luôn đi em ạc ạc

    Trả lờiXóa
  2. Xin con tem bạc vậy em nhé .
    Chúc em ngày mới an vui !

    Trả lờiXóa
  3. Ai cũng xin tem nên em cũng xin con tem đồng nhé.

    Trả lờiXóa
  4. Vì Nhà nước ta đang trợ giá xe buýt và cổ động mọi người dân đi xe buýt, với lại bài viết này của em có nội dung đề cập đến mặt tích cực (mặt tốt) khi đi xe buýt. Theo anh thì nên đặt tựa là: XE BUÝT MUÔN NĂM!!! hoặc là TÌNH NGƯỜI TRÊN XE BUÝT...
    Đây chỉ là ý kiến của riêng anh để em tham khảo mà thôi, quyết định cuối cùng vẫn là của em nha Pink.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ em cảm ơn anh Dũng nhiều nghen!

      Xóa
  5. Đặt tên cho nó là; nhân cách 1 và nhân cách 2.
    Bên Hà Băng lại có một câu rất hay là "Nụ cười nở trong tâm"
    Thực ra thì nó đã có tên là "câu chuyện chưa biết đặt tên" rồi mà(Nhe răng)

    Trả lờiXóa
  6. Mình thấy bài số 1 hay hơn, nghe tự nhiên hơn bài số 2, bài số 2 nghe rất gượng ! Còn tên thì theo mình đặt là : "Chuyện nhỏ trên xe bus" ! Chúc Diệu Thu tay thật khỏe để còn "gõ" được nhiều bài hay nhé ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn SN đã tư vấn nhé! SN vừa đi chơi về à?

      Xóa
  7. Đối nhân- Xử thế!
    Theo anh thì cả hai bài viết đều có thể! Chúc em vui vẻ và nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!

    Trả lờiXóa
  8. Chào bạn mới theo mình thì bài số 2 có thể tránh cho cô gái phải dùng "khổ nhục kế".còn tiêu đề thì mỗi người một ý mình nghĩ cô gái rất cần sự giúp đỡ nhưng lại rất phụ thuộc vào họ.theo tôi có thể lấy tiêu đề là:"KHÔNG MUỐN PHIỀN AI" hoặc "một quyết định sáng suốt".chúc bạn mới đầu tuần vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn mới nhé! Con gió nào đưa bạn tới thăm nhà mình thế?

      Xóa
  9. Mỗi bài có cái hay riêng và đều có thể làm ứng viên cho giám khảo DT chọn đấy.Tên thì nhiều ý kiến nhỉ,hay là cứ gọi quách là "truyện không tên"?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị ơi, nhưng mà chị thích bài nào hơn ạ?

      Xóa
  10. Anh thì thấy bài 1 hay hơn, mang tính GD nhiều hơn: GD cho người khác và cũng chính mình. Vì hiện nay mình thấy việc nhường chỗ cho người lớn tuổi, PN, trẻ, ng tàn tật.. khg được phổ biến (thậm chí có nơi, có lúc, có ng còn vô cảm) Bài 1 thực tế hơn.. Theo anh đặt tên : Chuyện không tên

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ em cảm ơn anh Hiền Lương nhé ạ! Em vẫn chưa qua thưởng thức được thơ của anh đấy

      Xóa
  11. Chuyện của nàng à, nàng đã cữ động bình thường lại chưa?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không, đây là tản văn mình viết thôi chứ không phải chuyện tự sự. Nàng chọn dùm mình đi!

      Xóa
  12. Diệu Thu ơi !
    Truyện ngắn em viết rất ý nghĩa.
    Chị thích truyện số 1 hơn đấy em à

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi chị! Lâu lắm em mới được đón chị sang thăm ạ!

      Xóa
  13. trùi ui, đọc xong hổng biết chọn gì hết,biết đọc ké thui bạn hiền ui. ai thì mình hổng biết, chứ mình hồi đó bị bó bột một lần, cũng ôm giò bột thảy lên xe máy, chạy tà tà thui. tới ngày tháo bột, mừng muốn chít. THui, tháo ra cho khỏe nàng ui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì, mình hổng phải là nhân vật trong truyện đâu. Hì

      Xóa
  14. Mình đềnghị bạn chọn cái tựa đề này, HƠI ẤM TÌNH NGƯỜI

    Trả lờiXóa
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh

Từ giờ cả nhà có thể gửi kèm lời comment có cả icon, ảnh hoặc video nhé!
- Cách chèn icon: Mỗi ký tự tương ứng với mỗi icon. Bạn chỉ cần gõ ký tự là sẽ có ngay icon nhé!
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]
- Nhaccuatui : [nct]Link nhạc từ Nhaccuatui[/nct]
---------------------------------------
Nếu chèn nhạc và video xin vui lòng bỏ chế độ : auto play !
Nếu chèn ảnh: Nháy chuột phải vào ảnh định chèn chọn: sao chép URL ảnh, sau đó bôi đen hai chữ: (link hình), dán vào, nháy chuột trái vào : xuất bản là OK ! Các bạn hãy làm thử, chúc thành công ! Xin cảm ơn !

.


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang